Khuynh quốc khuynh
thành
Tác giả:
Mạt Trà Đích Điềm Phẩm
Thể
loại: Tam Quốc đồng nhân, đoản văn, cổ trang, 1x1, hài, HE
Pairing:
Chu Du x Gia Cát Lượng
Chu Du lần đầu tiên nhìn thấy Gia
Cát Lượng là vào một mùa xuân Thiên Sơn hoa nở rực rỡ, Gia Cát Lượng từ Long
Trung đi Giang Đông vấn an ca ca Gia Cát Cẩn. Khi ấy, Gia Cát Lượng một thân
bạch y, đứng giữa rừng hoa mang chút ý cười. Hồ điệp bay xung quanh y, tham
luyến vẻ đẹp của y không đành lòng rời xa.
Nội tâm Chu Du lập tức nhớ tới một
ca khúc: Giai nhân cười khuynh nhân thành, lại cười khuynh nhân quốc, có biết
chăng khuynh thanh cùng khuynh quốc…
Giai nhân? Đối phương là nam nhân,
có thể xưng là giai nhân sao? Mặc kệ, dù sao giai nhân khó gặp lần nữa. Chu Du
nội tâm nghĩ thế nào cũng phải đem người đó nắm trong tay, ôm trong ngực hảo
hảo yêu thương.
Nghe nói Gia Cát Lượng biết đánh
đàn, mà chính mình cũng tinh thông về cầm, Chu Du toan tính sẽ trên đường nhỏ
tấu đàn rồi gặp gỡ Gia Cát Lượng thường xuyên hành tẩu kia, hy vọng từ đây hai
người có thể kết thành tri âm. Chính là mỗi lần hắn dừng cầm quay đầu nhìn lại
liền có thể chứng kiến ba tầng trong, ba tầng ngoài thiếu nam, thiếu nữ Giang
Đông vây quanh hắn chảy nước miếng, duy chỉ có thân ảnh Gia Cát Lượng là không
thấy.
Chu Du nghĩ chỉ cần Gia Cát Lượng
không có rời đi Giang Đông, cố gắng kiên trì như vậy nhất định có thể gặp được y. Hắn kiên trì cuối cùng cũng có hiệu
quả, rốt cuộc gặp được Gia Cát Lượng. Chỉ đáng tiếc, hắn vẫn là từ ba tầng
trong, ba tầng ngoài thiếu nam, thiếu nữ Giang Đông vây quanh nhìn thấy. Hơn
nữa, Chu Du đánh đàn xong nghe được lời của Gia Cát Lượng: ”Đại ca, người kia
là kẻ háo sắc à? Như thế nào suốt ngày trên đường đánh đàn cản trở giao thông,
khiến ta nhiều lần đều phải đi đường vòng mới có thể tìm ngươi.”
“Háo sắc, hừ, thật đau lòng, lại
còn nói ta là háo sắc” – Chu Du khóc không không ra nước mắt. Từ đó về sau, hắn
không giả dạng tài tử phong lưu, câu nói “ khúc sai một nốt, Chu Lang liền chú
ý” cũng thất truyền. Nếu ai ở trước mặt hắn dùng câu kia khen tặng tài đánh đàn
của hắn, Chu Du đều muốn đem kẻ đó đánh thành đầu heo.
Chu Du lần thứ hai gặp lại Gia Cát
Lượng là vào mùa hè hoa sen nở rộ. Gia Cát Cẩn mở tiệc chiêu đãi mời chư vị văn
võ đại thần đến nhà thưởng hoa sen. Lúc ấy Chu Du nhìn thấy Gia Cát Lượng một
thân bạch y bằng vải đay, ngồi ngay ngắn cạnh Gia Cát Cẩn, thản nhiên ngâm
xướng “Lương phụ ngâm”. Một khúc kết thúc, Chu Du kích động đứng lên một tay
đập xuống nát bàn, chính là lại chứng kiến Gia Cát Lượng cử động tay áo che
miệng mà cười. Tiếp theo, hắn nghe hạ nhân của Gia Cát Cẩn xầm xì, biết khi đó Gia
Cát Lượng nói hắn quả nhiên là kẻ háo sắc. Chu Du cảm giác mình không còn mặt
mũi tạm biệt Giang Đông phụ lão liền mang mệnh trốn đến Sài Tang theo Tôn Quyền
huấn luyện thủy quân.
Thời điểm lần thứ ba hắn gặp gỡ Gia
Cát Lượng là đại diện Tôn Quyền đi Kinh Châu chúc thọ Lưu Biểu. Là hảo hữu lân
bang đương nhiên phải đi, huống chi thủy quân Kinh Châu xưa nay huấn luyện
nghiêm chỉnh, Chu Du cũng muốn tới luận bàn một chút. Kết quả hôm đó trên yến
hội nhìn thấy Gia Cát Lượng nguyên lai là lúc y đang có ý định lấy cháu ngoại
của Đô Đốc thủy quân Kinh Châu-Thái Mạo làm vợ, cho nên mới cố ý đến Kinh Châu.
Chu Du làm sao có thể để yên việc đó. Một khi Gia Cát Lượng cưới thê, chẳng phải giai nhân chưa kịp đoạt thì đã mất sao? Hắn lập tức lên đường, thay người nhà Gia Cát hướng gia đình Hà Nguyệt Anh hạ sính lễ, mượn danh Gia Cát Cẩn xin hỏi cưới Hà Nguyệt Anh cho tam đệ của Gia Cát Lượng là Gia Cát Quân. Buồn ngủ gặp chiếu manh, Hoàng Nguyệt Anh gả cho Gia Cát Quân liền phát hiện hai người cùng say mê trận pháp. Từ đó vợ chồng hòa thuận, mỹ mãn hạnh phúc, cùng nhau sáng tạo ra các loại tinh xảo dị trận.
Chu Du phá hỏng Gia Cát Lượng hôn
sự, một lòng vui vẻ hướng thuyền trở lại Giang Đông. Hắn đứng trên thuyền nhảy
mũi hai cái thật lớn, tiếp theo mắt phải nháy liên tục. Hắn nghe người xưa nói
nếu nhảy mũi một cái tức là có người nhớ ngươi, nếu nhảy mũi hai cái tức là có
người mắng ngươi mà nếu kèm theo cả nháy mắt phải tức là cái người mắng ngươi
đang nguyền rủa ngươi.
Chu Du vừa nghĩ tới bộ dáng Gia Cát
Lượng tức giận tới giơ chân liền mỉm cười. Hắn bất tri bất giác đứng trên
thuyền huýt sáo, vui sướng hoa tay múa chân. Kết quả là không cẩn thận ngã
xuống sông Trường Giang, hảo hảo uống mấy ngụm nước Trường Giang mới bò được
lên thuyền.
Hắn trở về Sài Tang rồi ngày nhớ
đêm niệm, nghĩ thầm phải tìm biện pháp làm cho Gia Cát Lượng đem tâm để trên người mình. Chính là đã tạo cho đối phương cái ấn tượng háo sắc, làm
thế nào để thay đổi đây? Hắn buồn rầu suy nghĩ. Hảo hữu Lỗ Túc tới chơi, Chu Du
liền thành khẩn đem phiền não của mình nói cho Lỗ Túc. Lỗ Túc mỉm cười nói :
_Cái này đơn giản a.
Như thế nào dễ dàng à?
_Chu lang ngươi không phải nhà lắm
tiền của sao? Người đời có câu nói dối nói một trăm lần cũng sẽ thành chân lý.
Ngươi đem vàng bạc châu báu tặng hắn một hồi cam đoan hắn sẽ động tâm.
_Hảo, rất tốt, cứ làm như thế.
Chu Du hưng phấn vỗ đùi. Hắn thành
thật nói cho Tử Kính nghe:
_ Trong nhà ta có một món bảo bối
to lớn.
Cái gì là bảo bối to lớn?
_Đó là từ một
người Thiên Trúc mua được một chiếc nhẫn kim cương mười hai Cara. Thử nghĩ thứ
này chỉ cần chín Cara có thể làm cho một kẻ tận tâm trung thành quay lưng phản
bội, ta đây là mười hai Cara, mười hai Cara a, chẳng lẽ còn không thể đem Ngọa
Long kia lừa gạt đến giường. ⃰
Chú thích⃰ :
- Thiên Trúc là Ấn Độ.
- Kim cương đã được sưu tầm như một
loại đá qúy và sử dụng trên những biểu tượng tôn
giáo của người Ấn Độ cổ cách đây ít nhất 2.500 năm. (Thế
nên anh Du mua được nhẫn kim cương
cũng không có gì lạ :”3)
- Gia Cát Lượng được gọi là Ngọa Long
tiên sinh.
_Vậy là tốt rồi,
tốt rồi - Lỗ Túc cười hòa theo.
Châu báu đưa đi
lần thứ nhất bị gửi trả về lần thứ nhất. Chu Du phát huy ưu điểm kiên trì tặng
cứ tiếp tục tặng. Một mực đưa đến lần thứ mười, lễ vật bị trả lại còn kèm một
phong thư viết :”Háo sắc, ngươi rất rãnh rỗi sao?”
Chu Du cao hứng
bừng bừng cầm thư đi nói cho Lỗ Túc. Lỗ Túc hỏi:
_Người ta nói ngươi háo sắc sao ngươi còn vui mừng như vậy?
_Người ta nói ngươi háo sắc sao ngươi còn vui mừng như vậy?
_Đương nhiên phải
vui mừng. Cái này thể hiện rất nhiều vấn đề. Một, y nhớ rõ người tặng quà là
ta. Hai, trong lòng y có ta, bằng không y có thể hờ hững. Ba, y bắt đầu cảm
nhận được chân tình của ta. Ta muốn rèn sắt khi còn nóng, viết cho y một phong
thư chứa chan yêu thương.
Cứ như vậy lễ vật
đưa đi lại nhiều thêm một phong thư. Chu Du thể hiện rõ tố chất của danh sĩ
Giang Đông, mỗi một phong thư đều viết cho người khác nóng mặt, tim đập thình
thịch, chính hắn cũng cảm thấy kích động vạn phần.
Tiếp tục lễ vật
và thư đều nguyên dạng đưa về. Mãi cho đến lần thừ hai mươi Chu Du mới nhận
được hồi âm: “ Ngươi nếu tiếp viết, ta liền phóng lửa đến Sài Tang đem nhà
ngươi thiêu trụi”.
“Ha ha ha, hắn
ngày càng để ý ta.” Chu Du cao hứng hoa tay múa chân.
Lễ vật thứ một
trăm bị trả về, Chu Du sốt ruột quyết định lần này tốc chiến tốc thắng. Hắn lấy
ra một hộp chiếc hộp đàn hương, bỏ vào bên trong nhẫn kim cương mười hai Cara
cực kỳ to lớn, viết một phong thư tình cảm nồng nàn rồi phái người mang đến
Long Trung.
Người mang lễ vật
rất mau trở về, trên tay cầm theo hộp đàn hương có chứ hai phong thư. Một phong
dĩ nhiên là của Chu Du, phong thứ hai là của người nọ viết cho hắn: “Vật lưu
lại, hộp trả về”
Chu Du tức giận
mắng to:”Gia Cát Khổng Minh, ngươi cầm của ta nhẫn kim cương mười hai Cara, ta
nhất định làm cho ngươi trả đủ.”
Bên kia tại Long
Trung, Gia Cát Lượng đang cùng hảo hữu là Từ Thứ, Bành Phương uống trà thưởng
thức cái nhẫn kim cương mười hai Cara kia. Từ Thứ nhất thời tò mò hỏi nhẫn kim
cương lớn như vậy có phải đồ thật không?
“Thử đặt vào
trong lửa đốt a”. Gia Cát Lượng nói rồi ném nhẫn kim cương vào chậu than, ai
ngờ chỉ thoáng cái là bị đốt.
Ha ha ha, giả
dối, giả dối a.
Chu Du lúc này
đang ngủ trưa ở nhà đột nhiên nhảy mũi hai cái, mắt phải nháy thiếu chút nữa là
co giật. Hắn lần này không giải thích được, không có chọc gì Gia Cát Lượng a,
sao chính mình lại bị nguyền rủa.
Chu Du trong lòng
nghĩ a, đàn cũng đánh, kim cương bảo vật cũng đưa, thư tình cũng viết, chỉ cần
tốn thêm chút sức hẳn là có thể đem giai nhân ôm vào trong ngực.
Nhưng tốn thêm
chút sức là như thế nào? A, đúng rồi, vậy thì tặng tranh a, dùng tranh cho y
thấy trong lòng mình cỡ nào là thương y.
Nghĩ đến cách
tặng tranh rất tốt, đem bức tranh vẽ hảo cho người đưa qua, nhưng kỳ quái trả
về không phải là tranh mà là một đám tro bụi.
Chê hắn không có
đem y trong tranh vẽ hảo, vậy được, hắn tiếp tục vẽ a. Tranh đem đi tặng một
bức lại một bức. Mãi đến lúc tặng bức thứ ba mươi, tranh đem về Chu Du nhận
được thư. Mở ra xem thì trong đó viết: ”Chu Công Cẩn ngươi miệng con quạ, không
biết xấu hổ”.
Chu Du cười ha
ha. Đúng lúc Lỗ Túc tới chơi, nhìn hắn cười thoải mái như vậy liền hỏi có chuyện gì?
Chu Du đem thư
cho Lỗ Túc xem, Lỗ Túc xem xong thập phần khó hiểu: “Công Cẩn, ngươi rốt cuộc
làm cái gì khiến cho y mắng ngươi như vậy? “
_Không phải chỉ
là bức tranh sao, người nọ thật sự là không phóng khoáng.
_Công Cẩn từ
trước đến nay tài hoa, bức tranh chẳng phải cũng thập phần hảo?
_Đương nhiên – Chu
Du dương dương đắc ý đem bức tranh lấy ra cho Lỗ Túc xem, Lỗ Túc xem xong không
khỏi cảm thán:
_Bức tranh của Công
Cẩn như vậy, cũng khó trách y tức giận.
Bức tranh kia rõ
ràng là Đông cung đồ, Gia Cát Lượng trong tranh xinh đẹp động lòng người. Lỗ
Túc nhìn thấy nước miếng cũng bất tri bất giác chảy ra.
Chu Du lấy lại
bức tranh cười cười:
_Tử Kính ngươi là người thật thà mà
nước miếng cũng chảy ra cả rồi. Người nọ còn nói ta không biết xấu hổ, cái này
rõ ràng tuyệt tác phát họa, so với
mấy cái Đông cung đồ tầm thường
gì gì đó là không thể so sánh được ngươi hiểu không?
_Chính là Công
Cẩn ngươi làm như vậy là gãi không đúng chỗ ngứa, dù đi lạc trên sa mạc dễ thấy
ảo giác cũng không thể uống nước trong mơ. Ta hôm nay đến đây thực ra là có
việc muốn nói cho ngươi.
_Nghe nói Lưu
Hoàng thúc đến Long Trung bái phỏng Gia Cát Lượng rồi.
_Lưu Hoàng thúc?
Người kia tuổi đã lớn, y làm sao vừa ý?
_Công Cẩn, người
ta chính là hoàng thúc Đại Hán, dù là thuyền nát cũng có ba phần phân lượng.
_Cùng lắm thì
thỉnh y đi làm quân sư, chẳng lẽ còn có thể thỉnh đến trên giường?-Chu Du lơ
đễnh nói.
Lỗ Túc nghĩ thầm
, ngươi còn không biết tên Lưu Hoàng thúc này lợi hại thế nào nhưng nhìn Công
Cẩn bộ dáng đầy hào hứng lại không đành lòng đả kích hắn.
Quả nhiên không
lâu , liền truyền đến tin tức làm Lỗ Túc lo lắng: Lưu Hoàng thúc kính Khổng
Minh như thầy, ăn ngồi cùng bàn, ngủ thì cùng giường.
Không biết Công
Cẩn nghe được tin này sẽ như thế nào? Lỗ Túc trong lòng nghĩ liền đi đến nhà Chu
Du. Bên trong im ắng, bọn hạ nhân thấy Lỗ Túc cũng không giám nói chuyện lớn
tiếng, chỉ lặng lẽ chỉ chỉ thư phòng.
Lỗ Túc vào thư
phòng chỉ thấy Chu Du đang xem một bức tranh mà mỉm cười lạnh lùng.
_Công Cẩn, ngươi
đang xem cái gì?
_Tử Kính, ngươi
tự mình nhìn!
Công Cẩn đem
tranh đưa cho Lỗ Túc. nguyên lai đây là bức tranh Đông cung đồ lúc trước Chu Du
tặng cho Gia Cát Lượng. Chỉ là bức tranh này trên người Gia Cát Lượng lại bị ngũ trảo (trảo: móng) của Rồng chiếm giữ.
Lỗ Túc thầm nghĩ
Rồng này hẳn là ám chỉ Lưu Hoàng thúc a.
_Đây là người nọ
phái người đưa tới – Chu Du băng lãnh nói.
_Công Cẩn, nén bi
thương a!
Công Cẩn đột
nhiên cười lên ha hả:
_Tử Kính quả
nhiên là người thật thà, ngươi cũng tin?
_Như thế nào,
chẳng lẽ là giả?
_Ai lại lấy
chuyện khuê phòng của mình ra đùa giỡn thế này? Chỉ có giả dối mới có thể không
kiêng nể như vậy. Người nọ hận ta đùa giỡn hắn cho nên cố ý đả kích ta.
Lỗ Túc cũng không
biết rốt cục là chuyện này là giả hay Chu Du đang tự an ủi.
_Cái kia Công Cẩn
định làm thế nào?
_Sẽ thêm một
người – Chu Du nói rồi tiện tay họa thêm lên bức tranh một người ngồi trên ghế
thờ ơ lạnh nhạt. Sau phất tay cho người đem đi.
Không quá vài
ngày nữa, bức tranh đưa đi đã trở lại, họa thêm một thanh kiếm cắm vào tròng
mắt của cái người thờ ơ lạnh nhạt kia.
Chu Du lại đem
bút họa tiếp. Cứ như vậy hai bên vẽ qua vẽ lại. Đến một này Lỗ Túc lại đến nhà Chu
Du, lúc này bức tranh kia đã không ra dạng, giấy vẽ đến sắp rách, chẳng nhìn ra
cái gì. Chu Du ngược lại tâm tình vô cùng tốt:
_Tử Kính, xem
không hiểu à? Có muốn ta giải thích cho ngươi nghe không?
Lỗ Túc liền khoát
khoát tay nói:
_Không cần, không
càn, lần này tới là có chính sự.
_Chính sự gì?
_Tào Tháo dẫn tám
mươi vạn quân tấn công Ngô, Đô Đốc đã biết chứ?
_Biết rõ.
_Chủ công muốn ta
đi Kinh Châu…
Lỗ Túc còn chưa
nói hết, Chu Du liền gật đâu:
_Rất tốt, rất
tốt, Tử Kính đi nhất định phải giúp ta đem người nọ dẫn dụ đến đây.
_Công Cẩn, đối
đầu kẻ địch mạnh…
_Ta tự biết công
tư phân minh.
_Chính là…
_Tử Kính sợ Tào
Tháo sao? Ta cho ngươi biết, hắn lần này đi là tự tìm cái chết. Người kia so
với Tào Tháo khó đối phó hơn nhiều.
_Được rồi, được
rồi, ta liền bỏ qua sĩ diện lần này giúp ngươi đem y lừa gạt đến Giang Đông.
Như vậy, Lỗ Túc
dẫn theo đoàn sứ giả đến Kinh Châu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét